large

You & I

John là sinh viên đại học năm thứ nhất ( freshman). Cậu ấy trông đàn ông và chững chạc hơn tuổi. Tôi gặp cậu ấy lần đầu tiên trong thư viện của trường. Lúc đó tôi cũng mới nhập học chương trình thạc sĩ.

Tôi đi lòng vòng không biết cái máy in ở đâu trong thư viện, tôi hỏi đại một người đang đứng gần đó, đó là John, sau này tôi mới biết tên. Cậu ấy chỉ cho tôi đến chỗ máy in, rồi còn cẩn thận hướng dẫn tôi cách dùng, còn nói tôi nên dùng cái máy này đừng nên dùng cái kia vì nó hay trục trặc. Cậu ấy rất thân thiện. Chúng tôi cũng chẳng kịp hỏi tên nhau…

Tôi hay học trên tầng 2 ở thư viện vì yên tĩnh hơn, lại có cửa kính lớn nhìn ra ngoài phía sân toàn cây xanh, thỉnh thoảng chán học nhìn ra cây cối chim chóc cho đỡ buồn. Hôm đó lên thư viện đã kín chỗ, cũng may nhìn quanh còn một cái ghế ở góc cạnh cái cửa sổ. Tôi tới đó và hỏi người ngồi cạnh xem ghế đó đã ai ngồi chưa thì đó lại là cậu ấy. Chúng tôi nhìn nhau ngạc nhiên rồi mỉm cười. Hôm đó chúng tôi đi bộ về cùng nhau và bắt đầu nói chuyện. Rồi thỉnh thoảng vẫn gặp nhau ở thư viện hoặc rủ nhau đi ăn cái gì đó. Cậu ấy chơi đàn rất hay, chỉ là sở thích thôi. Có lần cậu ấy dẫn tôi đến chỗ bệnh viện nhi nơi cậu ấy làm tình nguyện viên ở đấy. Cậu ấy vẫn thường đến đấy chơi với bọn trẻ, đánh đàn và hát cho chúng nghe. Cậu ấy biết cách làm cho bọn trẻ cười, cũng như cách cậu ấy làm cho tôi cười. Tôi thấy vui khi có một người bạn như cậu ấy.

Buổi chiều hôm đó, 2 đứa đang ngồi dưới gốc cây ở bãi cỏ trong khuôn viên thư viện đọc sách. Đột nhiên cậu ấy nắm lấy tay tôi. Theo phản xạ, tôi giật tay lại và nhìn sang cậu ấy với ánh mắt đầy ngạc nhiên. Cậu ấy lại đưa tay sang tay tôi, nghiêng người thì thầm vào tai tôi ” I love you”. Tôi bị động chẳng biết nói sao lúng túng ” But …you know I am a lot older than you..” Cậu ấy nhẹ nhàng nói ” I never think it would be a reason. I only care about you and your feeling. You don’t need to say anything. I’ll wait…” Tôi im lặng…

Tôi không dich những dòng trên ra tiếng Việt vì thực ra vì tôi không biết nên dich ra là gì? “Anh, em” hay “chị, em”?  Trong Tiếng Anh người ta chẳng phải quan tâm đến điều đó. Chẳng có tuổi tác, chẳng có thức bậc, chẳng có địa vị… khi hai người đối thoại với nhau chỉ là “I” and “you”. Tôi thích sự đơn giản đó! Điều đó không chỉ khiến cho việc sử dụng ngôn ngữ trong giao tiếp đơn giản hơn, mà còn thể hiện cả văn hóa của họ trong đó, đó là sự bình đẳng. Khi đó mọi rào cản dường như bị phá vỡ, hai người đối thoại dường như gần nhau hơn và bình đẳng. Nó đúng với mọi khía cạnh trong cuộc sống: tình yêu, công việc hay trong mọi mối quan hệ. Khi đó bạn sẽ thấy mình được tôn trọng, bạn sẽ tự tin hơn và sẽ là chính bạn.

NT.

Please follow and like us:

4 thoughts on “You & I”

  1. Bài viết của Ngân còn là minh họa rõ nhất cho thiên hướng phát triển của hai nền văn minh phương Đông và phương Tây. Trong khi phương Đông coi trọng lễ giáo thứ bậc thì phương Tây lại đề cao tính độc lập và bình đẳng. Ở góc độ tự nhiên mà nói thì được thỏa sức bay trên bầu trời tự do thì luôn là mơ ước của tất cả các loài chim :). Good luck, John ^^

  2. Bài viết của NT hay quá, từ lâu nay vẫn dùng I and you mà vẫn không nghĩ tới điều này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *